Về tới Nam Hải, Trọng Thủy thuật lại tường tận với Triệu Đà, rồi cùng thợ giỏi chế ra lẫy nỏ giả, giống hệt lẫy thật. Sau đó, Trọng Thủy trở lại Loa thành, âm thầm thay lẫy thật bằng lẫy giả khi An Dương Vương đang say tiệc.
Trước khi đi, Trọng Thủy dặn Mỵ Châu nếu loạn lạc, hãy rắc lông ngỗng trên đường chạy để chàng tiện tìm, Mỵ Châu tin tưởng hoàn toàn, rơi nước mắt tiễn chồng.
Triệu Đà nhân cơ hội phản công, kéo đại quân tấn công. An Dương Vương vẫn chủ quan, tin vào nỏ thần, nhưng khi đem ra dùng thì nỏ không còn hiệu nghiệm. Quân giặc phá thành. Vua cõng Mỵ Châu bỏ chạy, nàng vừa chạy vừa rắc lông ngỗng theo lời dặn.
Khi đến vùng biển Dạ Sơn, bị truy đuổi đến đường cùng, vua khấn thần Kim Quy. Thần hiện lên, chỉ rõ: “Giặc ở sau lưng nhà vua đó”. Vua bừng tỉnh, hiểu ra con gái vì nhẹ dạ tiết lộ bí mật khiến nước mất, liền rút gươm chém chết Mỵ Châu, rồi nhảy xuống biển tự vẫn.
Trọng Thủy theo dấu lông ngỗng tìm đến nơi, thấy thi thể Mỵ Châu nằm bên bờ cỏ, sắc đẹp vẫn như còn sống. Trong cơn đau khổ, Trọng Thủy đem nàng về mai táng, rồi tự tử bằng cách nhảy xuống giếng nơi Mỵ Châu từng tắm.
Từ đó, dân gian gọi giếng ấy là giếng Trọng Thủy, còn mẫu vật trai ở vùng biển nơi Mỵ Châu chết, nếu rửa bằng nước giếng ấy sẽ trở nên sáng trong lạ thường – như biểu tượng cho tình yêu và sự hối hận muộn màng.
Truyện Mỵ Châu – Trọng Thủy không chỉ để lại dư âm về một mối tình bi thương mà còn là lời nhắc nhở về lòng yêu nước, sự cảnh giác trước họa xâm lăng và bài học sâu sắc về niềm tin. Đây là truyền thuyết có sức sống lâu dài trong văn học dân gian.
Khám phá thêm:
Tóm tắt truyện Chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng hay nhất
Tóm tắt truyện cổ tích Việt Nam - Quân tử chi tiết nhất
Bình Luận