– “Đây là mâm ngũ quả mà khanh nói sao?”
Trạng ung dung đáp, dùng lối nói ẩn dụ dí dỏm:
Chúa nghe trạng giảng giải vừa mê mẩn vừa thích thú, mắt không rời khỏi bức tranh. Bà chính cung đứng cạnh đưa ánh mắt đầy ngờ vực và tức tối, nhưng chúa Trịnh chẳng hề để tâm.
Chúa phán rằng:
– “Giá mâm ngũ quả này mà là thật thì ta chấm giải nhất ngay!”
Trạng Quỳnh lập tức thưa:
– “Khải chúa thượng, chính vì mâm ngũ quả này không bao giờ héo úa nên mới xứng đáng dự thi. Chứ nếu nó là thật, ngài cũng chỉ thích được hai ngày là chán mà thôi!”
Chúa nhớ lại các “ngũ quả thật” mà mình từng nếm trải, rồi lại nghĩ đến người thiếu nữ trong tranh – đẹp đẽ nhưng không thể chiếm hữu, chỉ có thể ngắm nhìn mà khao khát. Ngài gật gù tâm đắc, vỗ đùi reo lên:
– “Ta chịu khanh nói chí lý!”
Và thế là, mâm ngũ quả “độc nhất vô nhị” của Trạng Quỳnh được chấm giải nhất, khiến thiên hạ tâm phục khẩu phục vì sự thông minh, tài ứng đối và trí tưởng tượng tuyệt vời của ông.
Thông qua Tóm tắt Truyện dân gian - Truyện Thi ngũ quả, người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của trí tuệ dân gian, cách tư duy linh hoạt và niềm tin vào lẽ phải. Câu chuyện là lời nhắc về sự sáng tạo và lòng trung thực trong mọi hoàn cảnh.
Khám phá thêm:
Tóm tắt Truyện dân gian - Sự tích Hoa cải lên trời Rau răm
Tóm tắt truyện dân gian - Cố Bu người kỳ tài đất Việt
Bình Luận